Tiếng gió rít lẫn mưa bụi không ngừng vọng vào từ bên ngoài cửa nẻo đóng kín. Nhưng tới tai mọi người, âm thanh ấy lại trở nên mơ hồ, như thể có vô số người đang rì rầm ngoài kia. Chỉ là rốt cuộc họ nói gì thì chẳng ai nghe rõ. Dỏng tai nghe kỹ, cuối cùng cũng vẫn chỉ là tiếng mưa.
Đô An và Đô Đại Xương bị ghì chặt xuống sàn. Mặt họ áp sát mặt đất, vừa cảm nhận rõ cái lạnh buốt từ nền nhà, vừa chịu cơn đau sau trận đòn ban nãy, cả người run lên bần bật.
Không phải vì tức giận, càng không phải vì thấy oan ức, mà là vì sợ.
Suốt quãng đời dài của họ, chuyện thế này chưa từng xảy ra, thậm chí họ còn chưa từng dám tưởng tượng tới.




